Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Tư vấn về điều kiện mang thai hộ

Pháp luật hôn nhân và gia đình 2014 ghi nhận việc nhờ mang thai hộ vì mục đích nhân đạo. Theo quy định này, các cặp vợ chồng không còn khả năng sinh con có thể nhờ  mang thai hộ. Mặc dù vậy, không phải ai cũng biết cách thức, thủ tục để được mang thai hộ. Oceanlaw xin đưa ra tư vấn cho bạn về điều kiện và thủ tục mang thai hộ vì mục đích nhân đạo:




-    Điều kiện mang thai hộ vì mục đích nhân đạo
•    Việc mang thai hộ vì mục đích nhân đạo phải được tiến hành trên cơ sở tự nguyện của hai bên
•    Thỏa thuận giữa hai bên phải được lập thành văn bản.
•    Việc mang thai hộ vì mục đích nhân đạo không được trái với quy định của luật pháp về sinh con bằng kỹ thuật hỗ trợ sinh sản.
-    Điều kiện để vợ chồng được  nhờ người mang thai hộ:
•    Có chứng nhận của tổ chức y tế có thẩm quyền về việc vợ không thể mang thai và sinh con ngay cả khi áp dụng kỹ thuật hỗ trợ sinh sản;
•    Vợ chồng đang chưa có con chung;
•    Đã được tư vấn về y tế, pháp lý, tâm lý.
-    Điều kiện để được nhờ người mang thai hộ :
•    Là người thân thích cùng hàng của phía vợ hoặc bên chồng nhờ người mang thai hộ;
•    Đã từng sinh con và chỉ được mang thai hộ 1 lần;
•    Ở độ tuổi phù hợp và có xác nhận của tổ chức y tế có thẩm quyền về khả năng mang thai hộ;
•    Đối với người phụ nữ mang thai hộ có chồng thì phải có sự đồng ý bằng văn bản của người chồng;
•    Đã được tư vấn về y tế, pháp lý, tâm lý.
-    Điều kiện địa chỉ khám bệnh, chữa bệnh được phép tiến hành kỹ thuật mang thai hộ vì mục đích nhân đạo:
•    Có ít nhất một năm kinh nghiệm thực hiện kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm và tổng số chu kỳ thụ tinh trong ống nghiệm trong năm tối thiểu là 300 ca;
•    Chưa vi phạm pháp luật trong lĩnh vực khám bệnh, chữa bệnh liên quan tới tiến hành kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm;
•    Đáp ứng nhu cầu và bảo đảm thuận lợi cho người dân.
 -    Hồ sơ đề nghị thực hiện kỹ thuật mang thai hộ vì mục đích nhân đạo
Cặp vợ chồng vô sinh nộp hồ sơ đề nghị tiến hành kỹ thuật mang thai hộ vì mục đích nhân đạo đến cơ sở khám bệnh, chữa bệnh được phép thực hiện kỹ thuật này, gồm có:
•    Đơn đề nghị được thực hiện kỹ thuật mang thai hộ (theo mẫu)
•    Bản cam kết tự nguyện mang thai hộ vì mục đích nhân đạo (theo mẫu)
•    Bản cam đoan của người đồng ý mang thai hộ là chưa mang thai hộ lần nào trước đó;
•    Bản chứng nhận tình trạng chưa có con chung của vợ chồng do Ủy ban nhân dân cấp xã nơi thường trú của vợ chồng  mang thai hộ xác nhận;
•    Bản chứng nhận của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh được tiến hành kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm về việc người vợ có bệnh lý, nếu mang thai sẽ có  nhiều nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe, tính mạng của người mẹ, thai nhi và người mẹ không thể mang thai và sinh con ngay cả khi thực hiện kỹ thuật hỗ trợ sinh sản;
•    Bản xác nhận của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh được tiến hành kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm với người mang thai hộ về khả năng mang thai, đáp ứng quy định đối với người nhận phôi và đã từng sinh con;
•    Bản chứng nhận của Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc người mang thai hộ, người nhờ người mang thai hộ tự mình chứng minh về mối quan hệ nhân thân cùng hàng trên cơ sở một số giấy tờ hộ tịch có liên quan và chịu trách nhiệm trước pháp luật về tính chứng thực của các giấy tờ này;
•    Bản xác nhận của chồng người mang thai hộ (trường hợp người phụ nữ mang thai hộ có chồng) về việc đồng ý cho mang thai hộ.
•    Bản xác nhận nội dung tư vấn về y tế của bác sỹ sản khoa;
•    Bản xác nhận nội dung tư vấn về tâm lý của người có trình độ đại học chuyên khoa tâm lý trở lên;
•    Bản chứng nhận nội dung tư vấn về pháp luật của luật sư hay luật gia hoặc người trợ giúp pháp lý;
•    Bản thỏa thuận về mang thai hộ vì mục đích nhân đạo giữa vợ chồng nhờ mang thai hộ và bên mang thai hộ (theo mẫu)
-    Trong thời hạn 30 ngày, tính từ ngày  nhận đủ hồ sơ, cơ sở được cho phép tiến hành kỹ thuật mang thai hộ phải có kế hoạch điều trị để thực hiện kỹ thuật mang thai hộ. Trường hợp không thể thực hiện được kỹ thuật này thì phải trả lời bằng văn bản, đồng thời nêu rõ lý do.
Để được tư vấn trực tiếp và miễn phí bạn hãy liên hệ ngay với hotline 0965 15 13 11

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

Lấy chồng giàu mới có tiền xây nhà

Cô gái nhắm mắt lấy chồng ngoại quốc để xây nhà cho bố mẹ, mặc dù thế cô không thể ngờ được, cuộc hôn nhân đánh đổi ấy đã đưa đẩy cô vào ngõ cụt.
Không chịu nổi cảnh 11 người, sống hết đời nay qua đời khác trong ngôi nhà đất chật hẹp, Mến quyết định hy sinh tuổi đời, lấy chồng tây để xây nhà cho bố mẹ và ngậm ngùi nếm trải mọi tủi nhục của 1 cuộc hôn nhân môi giới.

Xây nhà bằng quà cưới
Nguyễn Thị Mến, cô gái mới ngoài hai mươi tuổi mặc dù thế đã có 1 đời chồng, sinh ra trong 1 hộ nghèo đông con ở một làng quê thuộc tỉnh Thái Bình. Bao nhiêu năm qua, người dân trong làng vẫn thấy cảnh nhà ông Tuất (bố Mến) 11 người già trẻ, lớn bé sống chen chúc trong ngồi nhà đất cuối làng.
Nhà Mến con đàn cháu đống mặc dù thế không ai có việc làm, anh con cả lại rượu chè cờ bạc nên nghèo vẫn hoàn nghèo. Vậy mà chỉ sau một tháng Mến về nhà chồng, ông Tuất (bố Mến) đã cất được nhà lầu khang trang.
Mến là con gái thứ 2 trong gia đình, người anh cả đã lấy vợ gần chục năm nay, có được ba mụn con nhưng vợ bỏ về nhà mẹ đẻ bởi không chịu được cảnh chồng rượu chè. Gia đình 4 thế hệ, trên là ông bà, cha mẹ, dưới Mến còn có 3 đứa em nhỏ. Cũng như mọi thành viên khác, Mến chỉ học hết lớp 7 vì  việc nuôi con ăn học với ông Tuất là quá sức.
Không có bằng cấp cho nên làm việc gì cũng khó khăn, Mến chỉ quanh quẩn ở nhà làm ruộng, xong việc nhà thì đi làm thuê cho các hộ khác trong làng. Đến hết mùa vụ, cô lại đi đan lát kiếm thêm ít tiền chi tiêu cuộc sống.
Nhà đông con mặc dù vậy không có nhiều nhân lực, cuộc sống bươn chải của Mến cũng chỉ đủ nuôi hơn chục miệng ăn. Vậy vì thế, không ai nghĩ tới chuyện dựng nhà, dù đã là căn nhà đất duy nhất sót lại trong làng.
Nhìn cảnh cả nhà nháo nhác tìm chậu hứng nước dột khi trời mưa, Mến cũng mong muốn Cất cho bố mẹ một ngôi nhà khang trang, kiên cố. dù thế cuộc sống nơi miền quê nghèo và mọi công việc kiếm ăn cô đang làm chẳng thể nuôi nổi ước mơ. Biết chuyện gia đình, 1 người bạn đã khuyên cô đi lấy chồng Tây.
Mến nhớ lại :“Bạn mình đã chia sẻ, nhiều nhà khó khăn mặc dù vậy nhờ con gái đi lấy chồng nước ngoài mà khá lên nhiều. Kém may mắn gặp người không tốt rồi cũng phải khổ, dù thế chẳng thể khổ bằng ở quê, trước khi lấy chồng còn có khoản của hồi môn đón dâu đủ để xâynhà lầu. Nghe nói mình cũng ham lắm. Vả lại, mình cũng không có gì để kén chọn trong chuyện tình cảm, lấy chồng nước ngoài mình cũng nghe nói nhiều, nếu số may sẽ gặp được người đàng hoàng, tử tế”.
Nghe lời khuyên từ bạn, Mến tìm đến 1 công ty môi giới hôn nhân trong huyện để đăng kí thông tin cá nhân. Biết chuyện, cả nhà cũng lo lắng bởi vì nghe nhiều tin dữ về cuộc sống cô dâu xa xứ. dù thế nhìn lại cảnh gia đình, Mến bỏ ngoài tai mọi chuyện, dũng cảm đối mặt với quyết định của mình. 2 tháng sau, Mến nhận được điện gọi, có 1 người đàn ông tây đã chọn cô làm vợ.
Chồng Hàn Quốc cũng làm ruộng
một tuần sau khi đồng ý, người chồng tương lai của Mến đã về Việt Nam đón cô về nhà. Không quen biết, không 1 chút thông tin, cô gái nhắm mắt đưa chân khi cầm 80 triệu từ tay người đàn ông hơn mình 17 tuổi.
Bán số trang sức thêm vào cũng đủ tiền giúp bố mẹ xây một ngôi nhà 2 tầng chắc chắn. tuy nhiên Mến đâu lường trước mọi khó khăn, cay đắng trong cuộc hôn nhân đầy đánh đổi của mình.
Mến tâm sự: “Mình đâu nghĩ được xa, chỉ bởi số tiền này sẽ dựng được nhà cho bố mẹ. Anh ấy cũng hiền lành, hơn mình nhiều tuổi vì vậy mình nghĩ sẽ chững chạc và cư xử tốt với vợ. Mình chỉ cảm thấy khó khăn khi không nói được tiếng Hàn và anh ấy cũng chỉ biết 1 chút tiếng Việt cho nên khó hiểu được nhau. Mọi người nói nếu mình sang bên đấy, trò chuyện nhiều sẽ học rất nhanh vì vậy mình không do dự khi theo anh sang Hàn”.
Kết thúc đám cưới, Mến theo chân “người chồng lạ” về quê chồng. Sau nhiều giờ bay và chặng đường dài đi xe bus, cô giật mình trước gia cảnh nhà chồng. Khác xa với các suy nghĩ về cuộc sống giàu sang ở một đất nước khác, nhà chồng Mến cũng làm nông, cũng thuộc diện khó khăn trong huyện. Gia đình có mẹ già và người bố nằm liệt giường đã lâu. Sau này, Mến mới biết, bởi vì nhà nghèo cho nên chồng cô không lấy được vợ. Anh ta đã bán hết đồ đạc có giá trị trong nhà để lấy tiền qua Việt Nam kiếm vợ và gặp cô.
Hàng ngày, nàng dâu mới phải làm đủ mọi việc trong gia đình, còn chồng thì không 1 lời hỏi han. Thời tiết lạnh cắt da cắt thịt, Mến vẫn làm quần quật ngoài đồng cho đến tối mịt mới được về nhà để lo toan chuyện gia đình.
Không được trò chuyện với ai vì thế việc học tiếng Hàn của cô rất chậm. Đêm tới, Mến lấy tất cả cuốn sách dạy tiếng Hàn mua bên Việt Nam ra đọc và tự học 1 mình. Mến từng nghĩ, do bất đồng ngôn ngữ cho nên chồng không quan tâm tới cô. dù thế một thời gian sau, cô mới biết, thì ra người cô lấy làm chồng không hề yêu cô... và càng ngày, anh ta càng tỏ ra mình là người đàn ông gia trưởng, vũ phu.
Mến ngậm ngùi: “Anh ấy không cho mình nói chuyện với ai, chỉ cần chào hỏi thôi cũng đủ để anh ta kiếm chuyện, chửi mắng và đánh đập. Sống cảnh bị đày đọa suốt nửa năm trời, mình quyết định bỏ nhà đi, may mắn gặp được 1 Việt kiều và nhờ họ giúp để có thể về nhà".
Nửa năm sống trong nhà chồng là mọi chuỗi ngày đau đớn mà Mến phải chịu đựng. Quay về Việt Nam, Mến vẫn chỉ quanh quẩn bên mảnh ruộng, sân vườn nhưng gia đình đã giúp cô cân bằng lại cuộc sống. Cô gái trẻ giờ đã là phụ nữ một đời chồng cho nên cô không còn dám hi vọng về cuộc sống hôn nhân sau này nữa.
Mến chia sẻ: “Mình chỉ muốn 1 cuộc sống bình thường bên bố mẹ. Hiện tại, gia đình mình đã Cất được căn nhà kiên cố này, hôn nhân của mình như 1 sự đánh đổi, bây giờ mình chỉ lo chuyện kiếm cơm chứ không dám mơ tưởng đến hạnh phúc gia đình”.



Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Thắc mắc về vấn đề kết hôn với người đồng tính


Chúng tôi rất mừng vì QH vừa thông qua cho phép chuyển đổi giới tính. Chúng tôi vui mừng vì mình có thể sống đúng với con người thực của mình. Tuy vậy chúng tôi không biết khi chuyển đổi rồi chúng tôi có được đăng ký kết hôn như những người bình thường không? Nếu được chúng tôi phải làm thủ tục ở đâu?

Tư vấn:
Có thể tóm tắt yêu cầu của bạn như sau: Bạn muốn biết người đã chuyển giới có được kết hôn như người bình thường hay không và nếu có thì thủ tục sẽ ra sao.
a. Về vấn đề chuyển đổi giới tính
Điều 37 Bộ luật dân sự sửa đổi 2015 có hiệu lực  từ ngày 1/7/2016 quy định cá nhân có thể chuyển giới. Việc chuyển đổi giới tính được thực hiện theo quy định của luật pháp. Như vậy sau khi Bộ luật Dân sự sửa đổi năm 2015 có hiệu lực thì cần có văn bản hướng dẫn để xác minh điều kiện của việc chuyển giới. Sau khi chuyển đổi giới tính thì người đã chuyển đổi giới tính có quyền, nghĩa vụ đăng ký thay đổi hộ tịch theo quy định của pháp luật về hộ tịch.
Điều 37. chuyển đổi giới tính
Việc chuyển đổi giới tính được thực hiện theo quy định của luật. Cá nhân đã chuyển đổi giới tính có quyền, nghĩa vụ đăng ký thay đổi hộ tịch căn cứ vào quy định của luật pháp về hộ tịch; có các quyền nhân thân phù hợp với giới tính căn cứ vào quy định của Bộ luật này và pháp luật khác có liên quan.
b. Về việc kết hôn sau khi chuyển giới kết hôn, chuyển đổi giới tính rồi có được kết hôn hợp pháp?
Pháp luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014 có quy định Kết hôn là việc nam và nữ xác lập quan hệ vợ chồng với nhau căn cứ vào quy định của Luật này về điều kiện kết hôn và đăng ký kết hôn (Khoản 5 Điều 3). Điều kiện kết hôn được quy định ở Điều 8 theo đó:
1. Nam, nữ kết hôn với nhau phải tuân theo  một vài điều kiện sau đây:
a) Nam từ đủ hai tuổi trở lên, nữ từ đủ 18 tuổi trở lên;
b) Việc kết hôn do nam và nữ tự nguyện quyết định;
c) Không bị mất năng lực hành vi dân sự;
d) Việc kết hôn không thuộc 1 trong  các trường hợp cấm kết hôn căn cứ vào quy định ở  một vài điểm a, b, c và d khoản 2 Điều 5 của Luật này.
2. Nhà nước không thừa nhận hôn nhân giữa những người cùng giới tính.
Điều 9 Luật này về Đăng ký kết hôn cũng quy định:
1. Việc kết hôn phải được đăng ký và do cơ quan nhà nước có thẩm quyền thực hiện dựa vào quy định của Luật này và pháp luật về hộ tịch.
Việc kết hôn không được đăng ký căn cứ vào quy định trong khoản này thì không có giá trị pháp lý.
2. Vợ chồng đã ly hôn muốn xác lập lại quan hệ vợ chồng thì phải đăng ký kết hôn.
Như thế theo quy định của luật về Hôn nhân và Gia đình thì nhà nước không thừa nhận hôn nhân giữa những người có cùng giới tính. Không thừa nhận không có nghĩa là cấm. Bạn vẫn có thể kết hôn với người cùng giới tính Tuy thế hôn nhân sẽ không được thừa nhận và bạn sẽ không thể đăng ký kết hôn. Và như vậy việc kết hôn này sẽ không có giá trị pháp lý và không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ giữa vợ chồng giữa 2 người.
Mặc dù vậy, sau khi chuyển đổi giới tính rồi thì giới tính của bạn sẽ là nam (hoặc nữ) dựa vào giấy tờ hộ tịch mới và bạn có thể thực hiện  một số thủ tục đăng ký kết hôn như bình thường với 1 người nữ (hay nam) (không đồng giới) như bình thường quy định tại Luật Hôn nhân và Gia đình 2014.


Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

Nếu quá khổ háy ly hôn để giải thoát

Nếu quá khổ, hãy ly hôn…
Thôi chị ạ, nếu khổ quá thì ly dị chị ạ. Cố gắng làm gì với người chồng như vậy? chia tay chính là giải thoát cho chính mình.
Thương chị tuy nhiên không biết làm gì cho chị, hàng ngày gặp chị, tôi chỉ đưa cho chị một vài lời khuyên và động viên chị cố gắng. Tất nhiên, tôi không thể cổ xúy cho việc ly hôn chồng. Bởi chẳng ai muốn phải từ bỏ gia đình của chính mình cả. Chỉ là trong một vài hoàn cảnh bất đắc dĩ, người ta phải ly dị nhau. Tuy vậy khi ấy, số phận đi về đâu, không ai biết trước, con cái ra sao mới là điều đau đáu trong lòng bậc làm cha làm mẹ.

Do vậy, tôi càng không có lý do gì để khuyên chị ly dị chồng} chồng. Nhưng, mỗi lần chị gặp tôi là 1 lần chị khác. Chị khác ở những vết bầm tím trên mặt cứ chồng chất, hết chỗ này tới chỗ khác. Chị khác ở chỗ là, mỗi lần đó, chị lại gầy đi trông thấy. Chị khác là, mỗi lần gặp, chị lại phờ phạc, tiều tụy và xơ xác đi khá nhiều.
Ban đầu chị giấu tôi chuyện gia đình chị, Tuy vậy giấu mãi sao được, nhất là một người phụ nữ từng trải như tôi. Chị khóc trước mặt tôi, tiếng khóc xé lòng, da diết, đau khổ. Có lẽ, đó  là nỗi uất ức chị đã chịu bao nhiêu năm qua không thể nào nói với người nào được. Chị nhận ra, mình đã quá sai lầm khi tin vào người chồng của mình, để rồi, sau mỗi lần say sỉn, bài bạc và gái gú, anh ta lại về nhà đổ lên đầu vợ một vài trận đòn đau điếng.
Đó là 1 người đàn ông đê tiện. Mặc dù vậy chị phải sống với anh ta. Chị tâm sự, không có chồng cũng khổ lắm, lúc hỏng cái máy này, hỏng điện hỏng nồi niêu xoong chảo, không chồng làm thì ai sửa. Tôi lại hỏi chị ‘thế anh ta có làm việc gì to tát hơn là việc sửa điện, sửa nồi cho chị không?’, chị cười nơi, ‘thế là to tát lắm rồi’.
Hóa ra, chị chưa từng nhận được 1 lời ngọt ngào từ chồng, suốt ngày ‘mày mày, tao tao’ với nhau. Chị cũng không nhận được một số cử chỉ ân ái vui vẻ của chồng. Những năm sống bên chồng, chưa bao giờ anh ta chủ động đưa tiền cho chị chi tiêu cuộc sống. Chị đi làm, lương ba cọc, ba đồng, không đủ mua sữa cho con. Hỏi tiền chồng thì anh ta chửi bới chị, bảo ‘tiền ở đâu ra, lấy đâu ra tiền mà đưa cô? Tự lo cái thân đi’. Thế hóa ra, anh ta không phải chồng chị cho nên chẳng có trách nhiệm gì với mẹ con chị cả sao? Còn nếu anh ta đã là chồng, không anh ta lo thì ai lo mà còn buông một vài lời như thế?
Chị khóc suốt ngày, cuộc sống của chị đã gắn với nước mắt và khổ đau. Đôi mắt không khi nào thôi ướt và đỏ hoe. Mặt lúc nào cũng phờ phạc khổ sở. Chị thật sự tội nghiệp. Nhìn chị mà tôi thấy xót xa trong lòng.
Chị hay nói, ‘không thể ly dị chồng em ạ, bây giờ ly dị chồng, chị không biết nương nhờ vào người nào. Bây giờ ly dị chồng, chị sẽ khổ cả đời, không có  đàn ông bên cạnh, khổ lắm em ơi’. Tôi thử nghĩ, có chồng như chị, thà không có còn hơn. Chị chưa đủ khổ sao mà còn nói, không có chồng thì khổ cả đời. Chị chưa đủ khổ sao mà còn cần 1 gã đàn ông như vậy ở bên cạnh? Chị sợ thiên hạ dòm ngó, sợ bố mẹ chị mang tiếng, nhục nhã, chị sợ con chị sau này không có bố.
Bằng lòng là, không người nào muốn ly dị. Nhưng người ta chỉ cố gắng giữ vững gia đình khi mà còn tình yêu, khi họ đối xử với nhau còn có tình có nghĩa. Đằng này, giữa anh và chị dường như không còn tình còn nghĩa gì, đặc biệt là anh ta. Chị coi anh là chồng Mặc dù anh đâu có coi chị là vợ. một vài lời chị nói chỉ khiến anh ta thêm bực mình…
Thôi chị ạ, không sống được thì ly hôn, nếu khổ quá thì ly hôn chị ạ. Cố gắng làm gì với người chồng như thế? li dị chính là giải thoát cho mình. Đâu hẳn li dị là khổ? Sống với người đàn ông như chồng chị hiện tại, có lẽ, chẳng còn cái khổ nào khổ hơn thế nữa đâu. Không chịu  được nữa thì chỉ còn cách giải thoát, quá khổ thì hãy ly hôn. Biết đâu, con đường phía trước của chị sẽ rộng mở hơn khi không phải chịu một số trận đòn  của chồng. Con chị cũng có thể sẽ sống cuộc sống vui vẻ hơn nếu như không có người bố vũ phu, rượu chè như thế. Đừng nghĩ li dị là chấm hết. Đóng một cánh cửa lại để mở ra 1 cánh cửa mới sáng lạn hơn. Thương chị lắm nên tôi mới nói một số lời như vậy. Chỉ mong chị  hiểu, ly hôn là con đường cũng của một cuộc hôn nhân Tuy nhiên có thể, nó sẽ là con đường mới, sáng lạn hơn của 1 đời người…
Nếu khổ quá, chị ơi, hãy chia tay chồng!




Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Phân chia bộ ảnh cưới như thế nào khi ly hôn?

Tôi và vợ cũ tìm hiểu nhau 9 năm mới đi tới đám cưới. Khi đó, tôi đang học năm cuối cấp 3. Bạn bè ai cũng ngỡ ngàng vì cô khá xinh xắn, ngây thơ dù thế hoàn cảnh gia đình lại quá khác nhau. Nhà tôi bố mẹ đều làm cán bộ cả còn cô ấy bố mẹ làm nông nghiệp, nhà ở 1 xã vùng sâu vùng xa, xung quanh toàn đồi núi, nghèo lắm.
Cho nên bố mẹ tôi phản đối kịch liệt vì cho là, cưới cô ấy thì hai bên quá khác xa nhau, gia cảnh khác nhau thì chắc chắn lối sống cũng khác. Thế nhưng tôi vẫn bỏ ngoài tai lời bố mẹ và quyết gắn bó bên cô ấy.

Do vậy mà suốt những năm học đại học cho tới khi ra trường, tôi vẫn không chịu xa cô ấy. Ra đi làm, tới lúc 30 tuổi, bố mẹ vẫn không thấy tôi dẫn cô nào về ra mắt mới biết chúng tôi vẫn đang bên nhau. Mẹ tôi suốt ngày mai mối thúc giục tôi đi tìm hiểu nhưng tôi không nghe. Cuối cùng vì mong ngóng có cháu bế quá mà đành chấp nhận cho tôi lấy cô ấy.
Khi ấy, sau 4 năm đi làm, hai chúng tôi đã tiết kiệm được 1 khoản kha khá. Muốn lưu giữ kỷ niệm sau 9 năm yêu nhau, chúng tôi đã lựa 1 gói chụp giá gần 50 triệu. Chắc chắn ai nghe cũng muốn ngã ngửa dù thế chỉ người trong cuộc như chúng tôi mới hiểu. Để có thể đi đến với nhau, chúng tôi phải trải qua khá nhiều khó khăn, trắc trở đến chừng nào.
Chúng tôi vừa đi chụp ảnh vừa xem như đi trăng mật đợt đầu luôn. Cho nên mà ngoài trọn gói 50 chục triệu cho viện ảnh cưới, chúng tôi còn chi thêm vài chục tiền ăn chơi, du hí khắp các vùng miền Tây, Nha Trang, Đà Nẵng luôn. Có lẽ chi hơi mạnh tay tuy nhiên mà cả đời chỉ có một lần nên chúng tôi không tiếc.
Sau đó, một đám cưới linh đình diễn ra. Quan khách hai bên đến gần 600 người. Bố mẹ tôi trao vàng đế trĩu cả cổ cô dâu. Treo không hết vàng, anh em họ hàng còn đeo lên tay, chồng chéo lên cổ. Chắc hẳn nếu ai đọc mấy tin trên mạng về mấy đám cưới đầy vàng sẽ tưởng tượng được hình ảnh vợ tôi hôm đó.
Mặc dù vậy, sau đó 1 tháng, vợ chồng tôi bắt đầu lục đục. Vợ tôi khó tính hơn tôi biết. Có lẽ vì mấy năm yêu nhau không tìm hiểu kỹ. Lúc chưa yêu việc gì cô ấy cũng làm hết, từ rửa bát, nấu ăn, giặt giũ. Bây giờ cưới về, tôi đi làm đã mệt rồi . Về đến nhà, vừa đặt cái túi xách xuống ghế chưa kịp nghỉ, cô ấy đã hét ầm lên đòi tôi chặt gà, băm thịt, nhặt rau... nấu ăn. Mấy cái việc đó, từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa khi nào đụng tay, thế mà mới cưới vợ mấy hôm, vợ tôi đã đòi “huấn luyện” cho tôi làm việc nhà rồi.
Một lần mẹ tôi gọi điện ra, tôi lỡ miệng bảo đang nhặt rau, mẹ tôi hét ầm lên cấm tôi làm tiếp, vậy là 2 vợ chồng cãi nhau. Cô ấy chửi tôi là “cậu ấm bám váy mẹ”, nhục quá tôi có tát 2 cái vào má vợ, vậy mà cô ấy xách đồ bỏ đi rồi đòi li dị luôn.
Sẵn không thích con dâu, mẹ tôi bảo “nó muốn bỏ thì bỏ luôn, báu lắm đấy”. Vậy là tôi ký xoẹt vào tờ đơn cho cô ấy mang ra tòa.
Tháng sau, tòa gọi. Cô ấy trả hết vàng nhà tôi trao, chỉ đòi có mỗi bộ ảnh cưới trị giá 50 triệu. Tôi không đồng ý, tôi không thể để mặt mình ở bên người không còn là vợ mình nữa. Đã ly hôn thì đốt hết, hủy hết, để làm gì cho ám ảnh.
Thế nhưng vợ tôi vẫn nhất quyết đòi giữ ảnh, tôi không chấp nhận, vậy là lại đưa ra tòa xét xử. Thẩm phán chẳng hiểu thế nào cứ bênh vợ nói tôi để lại. Tôi nhất quyết không chấp thuận, nếu muốn giữ thì cắt phần người tôi ra. Cuối cùng vợ cũ tôi đành đồng ý hủy ảnh cưới, tôi mang ảnh ra đường châm lửa đốt. Vợ tôi lúc đó mắt buồn lắm cứ nhìn mãi vào đám lửa cháy theo tro tàn bay theo gió.
Vậy là cuộc hôn nhân kết thúc nhanh chóng sau tháng rưỡu chúng tôi cưới với nhau, sau 9 năm yêu nhau mặn nồng. Mấy đêm nay, tôi vẫn không thể ngủ được bởi 1 nỗi trăn trở “Tại sao vợ tôi lại muốn giữ lại mấy bộ ảnh mà trả hết vàng?” Ảnh có giá trị gì đâu, sao cô ấy cứ muốn giữ bằng được?